2017年10月13日

The Clever Frog

The Deep inside a forest, there was a pond. Many fishes, crabs and frogs lived in the pond. Theirs was a happy and peaceful life.

Among them lived two beautiful fishes named Sahasrabuddhi and Shatabuddhi. They were bigger than the other fishes in the pond. They were very proud of their good looks and intelligence.

In the same pond lived a frog with his wife. His name was Ekkabuddhi. The fishes and frogs were good friends. They all led an undisturbed life.

But one day two fishermen, returning from the river in the forest after fishing. came across the pond. It was late in the evening and as usual all the fishes and frogs were at play. Sahasrabuddhi, Shatabuddhi, Ekkabuddhi and many others joined the game. They leaped high into the air and chased each other.

Seeing the beautiful scene the fishermen were amazed and stopped in their tracks.

“How beautiful they look?" said one fisherman.

“Yes. And so many of them too," replied the other.

“The pond does not look very deep," said the first fisherman. “Let us catch some of them."

“It is already very late and we have a heavy load to carry a long way. Let’s come back tomorrow," suggested the other fisherman.

Ekkabuddhi turned to the others in the pond and said, “Did you not hear what the fishermen said? We must leave this pond for a safer place."

“Just because two fishermen said they would come back to catch us tomorrow, you want us to leave our home and flee. For all we know, they might not come back," said Sahasrabuddhi.

“Even if they come back to catch us I know a thousand tricks to get away."

“And even if your thousand ways fail, I know another hundred ways to escape," said Shatabuddhi. “ We will not let two fishermen scare us away from our me." All the others in the pond agreed with them.

“Well! I know only one trick," said Ekkabuddhi. “To leave the place before danger strikes." Ekkabuddhi and his wife left the pond in search of a safer place. All the fishes, crabs and frogs laughed at them as they left.

The next day the fishermen returned to the pond and cast their net. “Ouch! This net is too thick for me to bite through," cried Sahasrabuddhi.

“For me too," cried Shatabuddhi. “Only if I could get out, I could do something.

“We should have listened to Ekkabuddhi," cried a fish. “Now we are all doomed."

The fishermen caught them all and put all the fishes, frogs and crabs into a big basket and took them away.

Ekkabuddhi, hiding behind a boulder with his wife turned to her and said, “If I had not acted in time, we would also be in that basket with the others."
PSO2


  


Posted by funfunny at 10:45Comments(0)

2017年09月05日

CON MUỐN TRỒNG HOA BÁCH NHẬT NƠI NÀY

Nó cảm thấy tức. Chỉ vì nó quên nấu canh cho ba nó, mà bị ổng la, ổng chửi, ổng đòi đánh nữa. Rõ ràng nó không phải là con ruột của ổng rồi. Có lẽ như vậy. Nó cố nhai từng hạt cơm khô cứng vô vị xuống cổ. Ông Tường vẫn không chịu dừng la nó. Ổng lôi hết chuyện này đến chuyện khác để chửi thằng Cò. Chuyện từ cả tỉ tỉ năm rồi ổng cũng lôi ra. Thằng Cò tức quá, nó bỏ chén, rồi đi ra vườn sau ngồi trên cây mít khô vừa đốn. Con Mực từ đâu lăng xăng chạy tới kêu ăng ẳng dưới chân thằng Cò. Thằng Cò nghĩ rằng con Mực nó thấu cảm được tâm tư mình. Cả nhà này chả có ai thương nó bằng con Mực. Nó ôm con Mực vào lòng rồi khóc. Hướng mắt nhìn về phía xa nơi những con đò cô độc lênh đênh trên sông. Nó thấy lòng mình buồn kỳ lạ. Đâu đó trong lòng có một nỗi cô đơn chạy dọc ngang không lối thoát...

Nó cứ đăm chiêu theo con đò đang trôi lặng trên sông vắng. Nó thấy trên con đò, đang chất chứa đủ thứ chuyện trên đời. Cả chuyện vui, chuyện buồn, và những chuyện chả đâu vào đâu lênh đênh trên sông theo dòng suy nghĩ của nó. Thằng Cò nhớ lại những ngày nó còn tấm bé. Nó được nằm trọn trong vòng tay của ba má nó. Nơi miền ký ức ấy, nó thấy hạnh phúc với ngôi nhà nhỏ nằm bên lưng đồi. Nơi những bông hoa Bách Nhật nở rộ tím cả cả một rừng trời và những tháng ngày huy hoàng hạnh phúc. Chỉ cần thấy hoa thôi, là nó cảm nhận được hạnh phúc của gia đình rồi. Nó nghe nội nó kể, ngày xưa ba nó trồng Vườn hoa Bách Nhật để cầu hôn má nó, nên má nó mới ưng ý. Bên tai nó vẫn còn nghe thấy tiếng gọi của ba nó: "Cò ơi! Lấy cho ba xô nước" Và cả nụ cười của mẹ nó trên khuôn mặt rạng ngời của người đàn bà lam lũ dưới cái nón lá rách. Cũng lâu lắm rồi nhỉ. Lâu lắm rồi nó không còn được cái cảm giác ngồi trên lưng ba nó, được ba cõng đi dọc theo những luống Bách Nhật bắt ong, bắt bướm. Nó dụi đi những dòng nước mắt hạnh phúc vô bờ bến ấy. Ngày ấy của nó đã qua lâu lắm rồi. Ngày ấy của nó đã tan biến từ giây phút bà Tám Bưởi ghé qua nhà nó một chiều hôm, rồi ném vào mặt mẹ con thằng Cò một câu kinh điển:

- Hạnh phúc nhỉ? Sung sướng nhỉ? Ba thằng Cò theo gái kìa , bay còn ngồi đây mà trồng bông trồng hoa nữa à? Cả làng người ta đang đồn ầm lên kia kìa. Bay định trồng cái hạnh phúc này cho ai?

Lời của bà Tám Bưởi như cơn bão táp quật sạch vườn hoa Bách Nhật đang nở rộ. Thằng Cò cảm nhận được nỗi đau của má nó. Nó biết má nó đau lắm khi nói câu:

- Tám cứ đùa! Không có đâu, em hiểu tính ba thằng Cò mà Tám ơi!

Gió chiều từ đâu thổi mạnh, những cành cây va chạm nhau kêu lên những âm thanh xào xạc, ồn ào. Lòng nó thấy bồi hồi. Nó lấy tay vỗ vào lồng ngực nhỏ bé của nó. Nó lia lịa dụi đi những dòng nước mắt. Đối với nó, người lớn thật khó hiểu. Những xung đột to nhỏ của người lớn vô tình hay cố tình đã khắc lên trong tâm trí nó những tổn thương đang rỉ máu. Bây giờ loanh quanh trong xóm, đi đâu cũng thấy chồng say xỉn về đánh vợ, một nỗi ám ảnh lớn đến nỗi nó phải ghê sợ hai từ GIA ĐÌNH.

Rồi dạo gần đây ba má nó lại giận nhau, má thằng Cò dọa sẽ ly thân ba nó. Hôm qua ba nó nhậu với ông Tân buôn thịt Chó, nhậu cho say rồi về châm lửa đốt nhà. Ngay khoảnh khắc lửa cháy rừng rực mái nhà tranh. Ba nó vừa cười, vừa chửi mẹ con nhà nó một cách sung sướng, còn má nó ngồi im không nói một lời. Thằng Cò la hét thật lớn, kêu người dập lửa. Rồi cả xóm lại có một đêm nháo nhào lên. Cậu chuyện mới hôm qua thôi, nhưng sao mũi của nó vẫn còn sặc mùi của cỏ tranh cháy, mắt nó vẫn còn cay cay vì khói. Tim nó cứ cựa quậy, đâu đó có một vết thương như đang rỉ máu bên trong, nó thấy nhục nhã với xóm làng, nhục với bọn thằng Rin, Thằng Chó. Tim nó đập thình thịch, rồi nóng lên từng cơn, nóng hơn cả đêm qua nó ở gần lửa. Nó lấy tay bấu vào nhành cây khô gẫy... Nó hét lên một tiếng để cho cảm xúc thăng bằng...

- A...a...a...a..........

Con đò trôi lặng trên sông ở một khoảng xa rồi mất hút, cũng là lúc thằng Cò khép lại một miền ký ức đầy rẫy những giọt nước mắt. Ba nó trong nhà gọi lớn.

- Bão về rồi, dọn đồ vào nhà nội thôi...! Nhanh lên!

Thằng Cò có nghe thấy những lời của ba nó, nhưng nó vẫn ngồi ôm con Mực trong lòng như tượng. Bão ư? Thì sao chứ? Làm gì có cơn bão nào kinh khủng hơn cơn bão lòng mà nó đang chịu. Đằng nào cũng chết. Chả cần đi đâu cả... Mẹ thằng Cò từ trong nhà chạy ra hét thật lớn.

- Con còn ngồi đây à! Nhanh vào phụ ba thu dọn đồ trốn bão nhanh lên!

- Con không đi đâu cả! Đằng nào con cũng chết! À không! Con đã chết từ lâu rồi, từ rất lâu rồi...

- Con điên à!

- Con không điên!

- Bây giờ con muốn chết đúng không? Vậy mẹ sẽ chết cùng con.

Hai mẹ con thằng Cò cứ ngồi ì trên cây Mít nằm ngổn ngang trong vườn. Mây đen kéo về tối mịt. Gió mạnh từng cơn rối rít quất vào mắt cay cay. Ba nó trong nhà vẫn gọi ý ới. Thằng Cò nhìn qua, thấy mẹ nó đang khóc. Nó lại thấy đau trong lòng.

- Sao mẹ lại khóc chứ? Có chết cũng phải chết trong niềm hạnh phúc? Bên mẹ luôn có con mà.

- Mẹ còn nợ nội, ngoại của con cả núi ân tình, nợ ba của con cả một non sông...

Thằng Cò chợt nhớ lại lời hứa của nó với mẹ nó rằng lớn lên nó sẽ làm bác sĩ, sẽ chăm sóc mẹ nó khi mẹ nó già yếu như ngoại nó bậy giờ. Nghèo cũng là cái tội, đến khi ốm đau, thuốc thang cũng khó nữa. Nó tự cảm thấy mình có trách nhiệm với "Món nợ to lớn" ấy. Thằng Cò lập tức kéo mạnh tay mẹ nó đứng dậy.

- Không thể chết được! Con còn chưa tìm được nụ cười của mẹ! Đi thôi...

Hai mẹ con nó nhìn nhau cười, rồi chạy vào nhà thu gom đồ đạc để chạy bão. Mưa kéo đến nhanh, mái nhà tranh nhỏ bé như muốn sụp đổ. Nước ngập lên cả mét rồi. Ba thằng Cò kéo bè chuối ra, còn Mực từ trong nhà nhảy lên bè sủa inh ỏi. Mẹ con thằng Cò leo lên bè, ba nó mạnh tay chèo.Vừa chèo vừa chửi mẹ con nó vì cái tội chậm chạp. Mẹ thằng Cò mắt nhìn về ngôi nhà nhỏ, nước mắt cứ dàn dụa. Bà khóc cho những ngổn ngang của cuộc đời. Bà khóc cho những ngày bão táp. Khóc cho cuộc đời của người đàn bà thèm khát một nụ cười đúng nghĩa...  


Posted by funfunny at 16:12Comments(0)funny

2017年08月26日

Life With A Blonde Teenager…

SCENE: My teenage daughter and me in the car.

Lauren: Dad, do you know what the most commonly used letter in a girl’s name is?

Me: Hmm, is it a consonant or a vowel? (Silence.) Please tell me you know what consonants and vowels are.

Lauren: You’re no fun, Dad. Forget it.

Me: What is a vowel?

Lauren: OK, OK. A vowel is … ahh … eh … well, oh … uh …

Me: Close enough. face10

—by Robert Alvarez, author of Blonde Moments: Life with a Blonde Teenage Daughter  


Posted by funfunny at 17:05Comments(0)

2017年08月04日

Carrot's life story


  


Posted by funfunny at 15:46Comments(0)funny